Uông Tư Điềm quan sát cô bé này một lát: Vào đi

“Anh thấy chưa? Con bé này được việc đấy chứ?”. Lâm Gia Mộc đi theo sau lưng Trịnh Đạc cười hì hì nói.
“Ờ. Em đưa cho nó một trăm tệ, bít tết ba mươi hai tệ, đậu sốt cay hai mươi tám tệ, sườn chua ngọt bốn mươi hai tệ…”. Trịnh Đạc cười ha ha: “Nó chỉ nhìn thoáng qua thực đơn, cứ coi như đã biết rõ giá cả thì cũng chọn món rất khéo, còn biết chúng ta là khách hàng quen, ông chủ chắc chắn sẽ bớt hai tệ tiền lẻ.

Một đứa bé thông minh như vậy nên đi học mới đúng”.
“Chính nó không muốn về trường học, anh có cách gì không?”.
Lúc Vu Giai bấm chuông cửa lần thứ hai thì người mở cửa là Uông Tư Điềm. Uông Tư Điềm quan sát cô bé này một lát: “Vào đi”.
“Cô Lâm đâu?”.
“Này, đừng gọi chị ấy là cô được không? Chị Lâm cũng chưa già lắm, gọi là chị thôi”.
Vu Giai trợn mắt nhìn Uông Tư Điềm: “Thái độ của cô kiểu gì đấy?”. “Thái độ gì à? Thái độ này đấy.

Có giỏi thì đi tìm bà chủ tôi mà khiếu nại”.
“Bà chủ của cô đâu?”. Vu Giai nhìn quanh, cả văn phòng yên ắng, chỉ có tiếng máy tính xách tay kêu vo vo trong phòng khách.
“Họ không có nhà”. “Tôi có hẹn trước…”.
“Đúng vậy, họ bảo tôi chờ cô”.
“Cô á?”. Ân tượng đầu tiên của Vu Giai về Uông Tư Điềm đã không tốt, còn ấn tượng thứ hai… Chuyện đầu tiên Uông Tư Điềm làm sau khi ứng tiền lương chính là đến salon tóc cắt sửa mái tóc ngắn ngang tai thành kiểu tóc trước ngắn sau dài, lại nhuộm thành màu đen xen kẽ màu vàng nhạt.

Lâm Gia Mộc phụ trách lái xe

Lâm Gia Mộc đưa Ưông Tu Điềm đi mua quần áo, cuối cùng lại thành ưông Tu Điềm dẫn Lâm Gia Mộc đến cửa hàng trang phục do một bạn cũ trong trại mới mở. Lâm Gia Mộc phụ trách lái xe, Uông Tu Điềm tập trung mua quần áo thử quần áo, kết quả là mua một mớ đồ đen trắng, kim loại, đinh tán, đầu lâu xương chéo. Hôm nay Uông Tư Điềm mặc áo phông dài tay màu đen trước ngực có một chiếc đầu lâu màu vàng, quần bò cạp trễ màu xanh đậm, chân đi giày hở ngón màu đen, mắt kẻ vẽ rất đậm, môi đánh son tối màu. Lần đầu tiên gặp Vu Giai thì Uông Tư Điềm vẫn là một con búp bê kiểu Tây, còn hôm nay gặp đã biến thành một thiếu nữ ngỗ nghịch, không hiểu sao bà chủ của cô ta lại hoàn toàn mặc kệ cô ta.

Hãy cho chúng tôi những nhận xét về chủ đề Giải trí để chúng tôi ngày càng có nhiều sự hoàn thiện hơn cho website http://benhviendoanhnghiep.net

Comments are closed.

Post Navigation