Còn riêng với Thắng, phương châm của anh là "Trăm bó đuốc cũng phải vớ được con ếch". Cứ phải lặn lội đi nhiều, đi xa, đến những nơi hẻo lánh ít người Việt đặt chân tới, trước sau cũng nhất gemek tower định mua được hàng. Bởi thế, sau những giờ ngồi lỳ trên giảng đường, chuông vừa réo dứt hồi là Thắng lao ngay ra đường. Giá rét thế nào, một phần anh đã quen, phần khác anh bất chấp, lang thang khắp nơi, tới lúc các cửa hàng đã đóng cửa anh mới chịu về. Chỉ khi nào đói rét, mệt và mỏi chân quá, anh mới tạt vào một cửa hàng ăn nào đó gọi một cốc cà phê sữa, mấy cái xúc xích (loại thịt xay nhồi vào túi giấy bóng rồi đem luộc hoặc xe toyota fortuner rán lên), vài lát bánh mỳ. Vừa ăn, vừa nghỉ ngơi cho lại sức rồi lại khoác chiếc túi adiđát, loại túi có thể mở rộng bằng một chiếc va ly, hăm hở lang thang đến các cửa hàng.

Hôm đó, trời đã xế chiều, tuyết rơi mù mịt, từ bến xe điện ngầm lên, anh đi cắt ngang qua một bãi tuyết rộng đến một cửa hàng bách hoá lớn nằm ở vùng ngoại ô hẻo áo vest nữ đẹp lánh phía nam. ánh đèn cao áp toả một thứ ánh sáng xanh xuống những lớp tuyết cũng làm cho bầu không khí thêm lạnh lẽo. Trên vỉa hè, ở một góc đường trước ngã ba. Thắng thấy một bóng người lù lù to béo trong chiếc áo pantô xám đã bạc đi vì quá cũ kỹ với chiếc mũ lông giả rẻ tiền mầu tím than đang nhẩy cẫng lên cho đỡ lạnh. Chỗ ấy không phải là bến xe. Cái con người kỳ quặc kia có dáng dấp như người Việt Nam làm Thắng chú ý. Anh bước nhanh qua đường. Còn cách mươi bước chân. Thắng đã nhận ra Minh, phó trưởng hội đồng hương, chuyên trách phần đối ngoại của thành phố này. 

Leave a Reply

Post Navigation