ta nhắn tin cho Ethan và đóng nắp điện thoại đánh tạch.

– Tớ bảo cậu ấy đừng lo lắng. Tớ Bàn chải đánh răng điện sẽ chăm sóc cậu, và cậu ấy không phải làm gì cả. Nào bây giờ thì cậu đang tìm ai đấy?

Chúng tôi đã gần đến sân bay, đường phố hoàn toàn vắng lặng ngoại trừ những đám người đang đứng đợi ở các trạm chờ xe buýt. Tôi sẽ không tìm Cameron nữa. “Một bóng ma”, tôi nói, quay mũi ô tô lại.

– Cậu vẫn không nói cho tớ biết phải không.

Cô ấy đang khích lệ tôi. Steph là một người đáng tin cậy, thuộc túyp biết giữ mồm giữ miệng. Nhưng tôi không chắc lắm về việc liệu cô ấy có giữ nổi bí mật của tôi không. Và tôi sẽ giải thích về Cameron như thế nào nếu như không nhắc gì đến Jennifer Harris và những chuyện đã xảy ra?

– Thế nào? – Steph dò hỏi.,

– Mình nghĩ là mình không thể.

Cô ta không nài ép nữa.

– Tự nhiên cậu lại rất bí ẩn, Jenna Vaughn ạ.

Sau khi đưa Steph về nhà, tôi lại tiếp tục lái xe lòng vòng, vẫn tìm kiếm, cho tới khi thấy mình đang đỗ xe trước tiệm 7-Eleven trên phố K. Tôi bước vào và cứ đi tới đi lui với chiếc áo vắt trên cánh tay. Tôi đã làm những thứ mình muốn, nhưng cảm giác vẫn như thế: thất vọng và hoang mang, cứ như thể việc thó chùm chìa khóa của Ethan mới chỉ là bước khởi đầu. Những ngón tay tôi thả lỏng trên chiếc túi màu da cam vui nhộn đựng tách bơ lạc, sau đó đến thanh Kit Kat và cuối cùng là miếng Milky Way, cứng và mịn, hệt như tôi đã từng ăn trước đây. Tôi nhét nó xuống dưới áo khoác, và bước ra khỏi cửa hàng. 

Leave a Reply

Post Navigation