"Cái thằng quỷ này, nó muốn giở trò gì đây" Thắng nghĩ rất nhanh và cũng quyết định trong chớp mắt. Anh đánh đòn phủ đầu:

– Sao mày hỏi ngu thế! Thắng nhăn trán lại gắt. Mày chỉ mới trông thấy những cô gái Việt Nam ở đây thôi chứ gì?

– Đúng thế! Nhưng sao?

– Thế tao mới bảo mày ngu. gia xe may cu Bởi vì những người con gái ra hồn thì họ đã lấy chồng và ở nhà. Chỉ còn những người "ma chê, quỷ hờn", không ai lấy mới phải "phẫn chí" mà qua đây. Mày hiểu chưa?

– ồ, cũng có thể. Mày có lý hơn tao. Rikak cười xòa xác nhận.

Hai người đứng lên, giơ tay vẫy người phục vụ bàn trán hói, bụng phệ tới. Rikak kéo chiếc ví da đeo ở nơi cổ tay. Thắng quay sang nhìn Rikak một cái. Anh chàng hiểu ý, cười gượng vội đút tiền lại.

Sau lần đó, huyndai thỉnh thoảng Thắng và Rikak lại gặp nhau. Khi ở nhà Hữu Nghị, lúc ở chỗ cắm trại, tham quan hoặc thi đấu thể thao. Quan hệ của họ không mặn mà hơn song cũng chẳng phai nhạt đi. Cho đến những tháng vừa rồi, sau quyết định thay đổi cơ cấu hàng Thắng chợt nhớ tới Rikak. Hàng năm, sau vài lần đi phép, mỗi lần sang, Rikak thường xách theo đủ thứ từ ti vi mầu, iphone 6 plus gia re catsét đến cả Viđiô. Những thứ này Rikak vừa dùng giải trí, vừa sử dụng như một thứ "lương khô", đẩy ra các cửa hàng đồ cũ, lấy tiền tiêu xài.

Chiếc Sanyo này, Thắng không hề mua rẻ của Rikak. Anh mua theo giá đặt của cửa hàng. Rikak còn được lợi là không phải mất bảy phần trăm tiền ký gửi.

Sau khi nghe Thắng trình bày xuất xứ của chiếc Sanyo, bà thiếu tá dài giọng bảo:

– Hành động của anh thực chất là tiếp tay cho hàng phi mậu dịch, vượt rào vào lũng loạn kinh tế nước chúng tôi đấy. 

Leave a Reply

Post Navigation