Từ năm 1618 đến 1867: cung điện ở Oudong đã trở thành kinh đô của nước Miên và các nơi cũ trở thành các tỉnh lỵ của nước Chân Lạp. Triều đình Kambuja thuở ấy tổ chức bộ máy nhà nước khá quy củ. Kinh thành có phố xá sầm uất, dân cư đông vui, tuy nhiên đa số tập trung ở vùng đồi, đất cao phía Bắc có địa thế mặt bằng thoai thoải, thung lũng rộng và sông nước mỹ chứng minh tài chính du họcchứng minh tài chính du học miều, hiền hòa, thoáng mát. Các vùng này thuộc vùng đất Trung và Hạ Lào ngày nay, được gọi là Lục Chân Lạp trong các sách cũ của nước ta.

Về sau, Lục Chân Lạp cũng quy tụ một số sắc dân đến cư trú làm ăn buôn bán, trong đó có cả người Việt

Có lẽ người Việt đến đây đông kể từ khi có cuộc hôn nhân giữa công chúa Ngọc Vạn, con gái chúa Nguyễn Phước Nguyên (1563-1635) với vua Chân Lạp vào năm 1620. Trong cuộc hôn nhân này, theo công chúa Chung minh tai chinh Ngọc Vạn về kinh độ Chân Lạp có đoàn tùy tùng bao gồm vũ công, quan chức kể cả dân chúng… Những người này được vua Chân Lạp cho phép tự do sinh sông và hành nghề hợp pháp trên đất nước Chân Lạp. Phần đông những người này và các thế hệ con cháu về sạu của họ tập trung ở phố thị sầm uất là Chân Lạp Vinh (thành phô" Nam Vang) .v.v…

Cư dân Việt do bản chất cởi mở, dễ hòa đồng nhất là bao giờ cũng thuần hậu nên thường được lòng mọi người bản xứ…Thời đó người Việt đã mở được nhiều xưởng đóng tàu, thuyền để di chuyển theo các dòng sông và cũng đóng tàu cho nhà nước Kambuja các cấp. Chỗ người Việt cư trú, người Chân Lạp gọi là “Srock Yuong”. Srock cũng phát âm là Sóc là làng ấp, Young, đọc hay nói là Duồng, do phát âm tiếng Vương, ý của 4 từ gốc là An Nam Qucíc Vương, chỉ vua người Việt. Cũng hàm ý là “người của vua nước Việt”.

Người Chân Lạp đã gọi tắt người Việt là Duồng, chữ cuối của 4 từ vừa kể. Tình hình sinh sống của người Việt ở vùng đất cao Lục Chân Lạp là vậy, nhưng ở vùng đất thấp trũng ở phía Nam thuộc hạ lưu sông MêKông (phần đất miền Tây Nam bộ và khu vực Tiền Giang ngày nay) thì tình hình lại khác. Cả một khu vực rộng lớn, trũng thấp này bị bỏ hoang phế vì luôn ngập nước, nên được gọi là Thủy Chân Lạp (Lạp là nước dâng lên) hay là Đàng Thổ, kể từ khi đế quốc Phù Nam tiêu vong vào thế kỷ thứ 6 và cư dân Kambuja không thể sinh sống được sau khi chiếm đóng trong suốt hơn một thiên niên kỷ.

Leave a Reply

Post Navigation