Nga bỗng khóc to lên. Chính Nga cũng không hiểu rõ mình khóc vì lẽ gì.

– Ấy, sao lại khóc thế dien thoai moi nhat – chú Tòng thoáng chút bối rối, nói.

– Bố mày chẳng hiểu quái gì về nghệ thuật. Đấy là cảm xúc đáng quý của người nghệ sĩ…

Khi còn lại Nga và chú Tòng trong căn nhà vắng lặng thì trời vừa tối. Chú Tòng cứ ngồi ngây trên ghế không nói không rằng. Nga hiểu rằng ông ta cũng không cần nói thêm lời nào. Mọi việc đã được xếp đặt đâu vào đấy như sim so dep mobi thể nó phải thế và cứ thế. Tất cả đều có giá của nó. Cái giá mà Nga phải trả lại bằng chính thân xác của mình. Nga cay đắng nhận ra cuộc đời mình từ giây phút này hoàn toàn khác xưa. Mối quan hệ của Nga và Tòng  bây giờ hoàn toàn khác. Nga phải tự nguyện chấp nhận sự đánh đổi lấy tương lai bằng sự ô nhục nhất của một người tràng an complex đàn bà….

Căn nhà cứ lặng đi chỉ có Nga và Tòng với ngọn đèn điện cứ sáng trắng ra. Tối nay lại không có tiếng máy bay, ngọn đèn bảo vệ trước cổng cũng sáng trắng ra. Bức tường bao quanh khu nhà cao ngất. Những mũi mảnh chai nhọn sắc lóe lên. Mãi lúc này Nga mới thực sự nhận ra ánh mắt Tòng. Ánh mắt rừng rực dục vọng. Cũng có thể Tòng vờ lạnh lùng mãn nguyện. Sự mãn nguyện thật cao ngạo.

– Được chứ ! Tòng khẽ mỉm cười kiêu hãnh.

– Được.

– Chưa đủ đâu. Trong ngày mai tôi phải xoay cho Nga bộ quần áo thật tuyệt, một đôi guốc…

– Có lẽ không cần phải thế đâu.

– Cần chứ. Với tôi chẳng đáng là bao. Tôi muốn Nga phải là một nàng tiên. Nga đẹp lắm. Cuộc đời Nga sẽ sung sướng. 

Leave a Reply

Post Navigation